Suốt mùa hè năm 1943, Nabokov sống cùng gia đình nhà thơ Laughlin ở quê của nhà thơ này tại Alta, Utah. Nabokov vốn là người say mê bướm, rất thích đuổi, bắt, sưu tập các loại bướm. Một hôm, lúc trời chạng vạng, ông trở về nhà sau
chuyến dạo chơi ban ngày và
kể rằng
trong lúc mải mê đuổi bắt bướm sát Khe
Gấu
(Bear Gulch) ông nghe loáng
thoáng có tiếng người rên
rỉ thảm thương
ven con suối bên dưới.
“Anh có dừng lại không?”
Laughlin hỏi.
“Không, tôi còn phải bắt con
bướm kia
đã.”
Ngày hôm sau, người ta phát hiện thấy bên suối có xác
một kẻ tìm vàng đứng
tuổi.
Kể từ đó, chỗ này
được đặt tên là Khe
Người Chết bởi hành động ích kỷ của
Nabokov đặt loài
bướm lên trước
con người.
[Nabokov đã phát hiện được một số loài và chi
loài bướm, ông dành sáu năm làm
nghiên cứu
sinh chuyên ngành côn trùng học tại Viện bảo tàng Động vật học So
sánh của
Havard.]
Dịch theo Dead Man's Gulch (www.anecdotage.com)
© 2012 Nhã Nam
(Giai thoại này được đăng tải trên một số trang web và được ghi nguồn từ cuốn “The Little Brown Book of Anecdotes" của Clifton Fadiman. Tuy nhiên, như nhiều người đã chỉ ra, giai thoại này chỉ có thể tìm thấy trong cuốn sách của Fadiman và trên các trang web giảng đạo nên rất có thể nó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của một/hoặc nhiều cá nhân phản đối Lolita và căm ghét Nabokov.)